Tâm sự lần đầu làm mẹ


Chuyện kể rằng có một cậu bé người Nhật mới 6 tuổi nhưng nhớ hết ký ức kiếp trước. Cậu bé ấy xuất bản một cuốn sách nói rằng những đứa trẻ chọn người sinh ra chúng. Và dù có không tin vào tiền kiếp, chúng ta vẫn hay dùng một chữ “duyên” để nói về cuộc gặp gỡ định mệnh giữa cha mẹ và những thiên thần bé nhỏ.

Có lẽ chính khoảnh khắc, mà người con gái phá kén trở thành một người phụ nữ, sau đó gánh trên vai thiên chức làm mẹ, là những giây phút đột ngột nhất, lo lắng nhất và cũng hạnh phúc nhất.
Khoảnh khắc đón con đến với thế giới này, mẹ hiểu rằng, từ nay, toàn bộ cuộc sống của mẹ còn có một người đồng hành, một tài sản vô giá - đó là con.

Mẹ vẫn thường tự hỏi, sinh linh nhỏ bé trong bụng mẹ, kì diệu đến với thế gian này, hẳn là con cũng đã rất dũng cảm và mạnh mẽ.

Mẹ có nhớ một câu người ta nói rất hay rằng:
"Chỉ có CHA MẸ mới thương con vô điều kiện
Còn ngoài ĐỜI phải có điều kiện họ mới thương con"
Có lẽ chỉ khi làm cha mẹ, mẹ mới càng nhận ra rõ ràng rằng, tình yêu của cha mẹ với con cái là vô điều kiện, là thứ sinh ra đã có, không vì bất kì những lo âu toan tính gì.

Lần đầu làm mẹ, mẹ hiểu rằng có những thay đổi chóng vánh của cơ thể, của tính tình. Mẹ trở thành một người sáng nắng chiều mưa, thường xuyên trách mắng bố con và những người xung quanh. Mẹ đã từng nghĩ rằng con là kết tinh tình yêu của bố mẹ, thế nhưng mẹ bây giờ hiểu thêm một điều: tình yêu của mẹ với con chẳng mảy may liên quan đến tình yêu bố con. Khi mẹ biết có con trong bụng, mẹ hiểu, mẹ phải dùng tất cả những gì mẹ có thể, để yêu con hết cuộc đời.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét